kenyoyo2001
22/12/2009, 11:32 PM
chuyện tình lá và câyTừ thủa mọc mầm, cây và lá luôn quấn quít bên nhau. Cùng nhau hưởng thụ ánh nắng, cùng nhau cảm nhận giọt mưa. Năm tháng qua đi, cây và lá luôn luôn vui đùa, yêu nhau trong hạnh phúc. Xuân qua thu sang cây và lá luôn bên nhau mãi không rời. Đông đã xa, hạ đang đến cây nói với lá rằng sẽ mãi yêu lá. Nhưng một ngày kia, ở nơi vực thẳm, một cơn gió đến gieo hoang tàn và cuốn lá bay đi để cây thẫn thờ chờ đợi. Mong một ngày lá sẽ quay về. Nhưng tất cả là vô nghĩa vì cây đã nhận ra rằng lá đã mãi lìa xa cây, lá ơi lá sao nỡ bỏ đi sống phù du cùng gió giữa trời mà quên đi cây. Lá đang vui đùa bên gió cũng dưới ánh nắng vàng, cũng dưới làn mưa lạnh nhưng lá đâu biết rằng cây đang mong nhớ, chờ đợi. Và giờ đây cây chỉ có thể ngồi trách con gió kia sao nỡ lạnh lùng mang lá ra đi. Lá đã thực sự rời xa nhưng lá đâu biết rằng cây mòn mỏi chờ đọi và khô héo từng ngày…Lá ơi lá sao nỡ ra đi, mang tình y êu của cây xa mất r ồi, tình yêu mà cây đã cả đời vun vầy. Phải chăng lá đã lừa dối, coi tình yêu của cây như một trò đùa. Cho đến khi cây đã quá kiệt sức vì hi vọng và rồi trong chiều đông tuyết rơi, dưới gốc thông già, cây đã mãi ra đi mang theo nỗi nhớ ngàn thu. Một nỗi nhớ da diết, câm lặng mà lá nào đâu hay …
=.=”…KeNnY…=.=”
=.=”…KeNnY…=.=”