DarkHunter
23/01/2008, 08:41 AM
Chuyện tình chàng Ngốc
Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có 1 chàng Ngốc tính tình vui vẻ, hoà đồng, luôn tốt với mọi người nhưng học hết phổ thông mãi mà vẫn chưa có ai yêu. Chàng thắc mắc đi hỏi thì người ta nói " chàng là người bạn tốt nhưng không phải là người yêu lí tưởng", chàng tốt với mọi người quá nên người chàng yêu cũng dễ tự ái,với chàng họ cũng không khác mọi người. Nhưng chàng vẫn đợi. Chàng nghĩ, cái jì đến thì nó sẽ tự đến, cái jì của mình thì sẽ là của mình….
Ngốc vào ĐH, lớp đã ít con gái lại chẳng nhiều em xinh. Ngốc nghĩ, năm nay lại " vườn khống nhà trống rồi", thế là chàng vô tư học.
Rồi một hôm đang đi xe buýt về thì Ngốc thấy một em mặt lạnh lùng, ít nói, ko xinh lắm nhưng quen quen, hình như là học cùng lớp . Nhỏ đó đang xuống xe thì xe buýt phanh gấp, áo nhỏ mắc vô thanh sắt thế là rách mất 1 miếng ở lưng( lưng trắng thế).Trong lúc nhỏ đang đứng dưới bến không biết làm cách nào thì nó liền nhẩy xuống xe, chạy lại chỗ nhỏ. Nó cởi phăng áo sơ mi khoác vào cho nhỏ đó. Nhận ra là bạn cùng lớp nhưng lúc đầu em ấy vẫn từ chối ( ko biết là thật hay giả vờ ), sau hắn cương quyết quá, mà em cũng ngượng vì áo rách nên đã khoác áo của hắn về. Thế là hôm đó Ngốc đi về nhà với chiếc áo ba lỗ mặt trên người. Không biết có bao nhiêu người nhìn nó mà cười….Ha ha ha….
Không hiểu đó có phải là số phận không, từ đó Chàng và nàng nói chuyện nhiều hơn, thân nhau hơn. Chàng nhận được nhiều sự quan tâm tù nhỏ hơn, và nhỏ cũng vậy. Cách xưng hô cũng thay đổi , thân mật hơn, từ "ấy tớ" chuyển thành "anh em" . Dần dần mọi người nghĩ 2 người có vấn đề jì rồi. Nhưng Ngốc cho rằng đó là bình thường, ko có jì là khác là khi người # quan tâm đến mình thì mình phải quan tâm lại , thế thôi.
Ngày qua ngày, tình cảm của họ vẫn vậy, Ngốc cũng không cảm thấy đó có phải là tình cảm # tình bạn không nữa… Thời gian trôi qua, cũng sắp đến ngày họ phải chia tay nhau. Mấy thằng bạn của nó hỏi nó có thích nhỏ đó không thì nói đi, sắp chia tay nhau rồi. Con gái mà thích ai nó cũng ngại nói ra trước lắm…
Chàng cũng không biết mình có thích nhỏ đó không nữa. Lòng nó rối bời những suy nghĩ. Nó nghĩ đến tình yêu, thứ tình cảm lạ lẫm với nó. Nó nghĩ đến những chuyện xung quanh tình yêu mà nó đã được xem trên báo, trên phim. Yêu vào thì có học được không nhỉ ? Yêu thì lại phải có trách nhiêm với một ai đó ư ? Yêu thì có tốn kém không nhỉ ? mà nhà nó cũng chẳng giàu gì, bây giờ thì làm jì có thứ tình yêu trong sáng, thứ tình yêu phi vật chất….
Ngốc nghĩ nhỏ đó có đúng tiêu chuẩn người yêu mà ngày xưa nó với thằng bạn thân đã dặt ra không nhỉ ? Hay hình ảnh ai đó vẫn còn đọng lại trong kí ức của nó làm nó không dễ chấp nhận ai # ? Phải chăng sự tự ti về hoàn cảnh , về chính nó đã làm nó không dám vượt qua cái ranh giới để đến với một sự khác biệt lớn trong cuộc đời của nó. Ngốc cũng chẳng hiểu nữa..
Thế là ngày chia tay trôi qua với sự im lặng từ hai phía. Ngốc không dám nói lên điều jì…Có thể nó không dám mạo hiểm, nó không thích " một là của nhau hoặc là không là jì ".
Tối hôm đó trở về, Ngốc thấy buồn thế ! Chắc là do phải chia tay bạn bè cũng nên.. Nhưng sao Ngốc lại bắt đầu nghĩ về nhỏ đó nhỉ ? Nó nghĩ về những câu nói, những cử chỉ của nhỏ với nó mà ngày thường nó cho là bình thường , chẳng bao giờ khiến nó suy nghĩ. Ôi ánh mắt ,nụ cười ấy sao làm Ngốc xao xuyến thế ! Hay Ngốc đã yêu….
Bây giờ Ngốc nghĩ giá như hôm đó mình dũng cảm hơn, đừng để những suy nghĩ tầm thường dập tắt 1 tình yêu chớm nở, thì giờ đây nó đâu có ngồi buồn thế này. Ngồi một mình Ngốc chỉ biết nghĩ …Giá như.....Giá như…
Bạn ơi, tình yêu đôi khi nó không dễ nhận ra, nó xuất hiện ngay trong những cái bình dị nhất, những cái khi mất đi bạn mới thấy nó đáng quí đến nhường nào…Hãy trân trọng những jì mình đang có, đừng để phải nói câu : "Giá như…"
" Đừng quay lưng với tình yêu khi nó đang ở trước mắt bạn.Nếu như thế, một ngày nào đó bạn sẽ phải hối tiếc vì tình yêu vỗ cánh bay đi"
"Đừng lo lắng con tim sẽ đưa ta đến đến đâu vì con tim tự biết tìm đường của nó"
"Bạn dừng nhào nặn người bạn yêu theo khuôn mẫu của bạn. Nếu không, bạn chỉ yêu chính hình bóng của mình phản chiếu nơi họ "
To be Continues.....:qt34:
Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có 1 chàng Ngốc tính tình vui vẻ, hoà đồng, luôn tốt với mọi người nhưng học hết phổ thông mãi mà vẫn chưa có ai yêu. Chàng thắc mắc đi hỏi thì người ta nói " chàng là người bạn tốt nhưng không phải là người yêu lí tưởng", chàng tốt với mọi người quá nên người chàng yêu cũng dễ tự ái,với chàng họ cũng không khác mọi người. Nhưng chàng vẫn đợi. Chàng nghĩ, cái jì đến thì nó sẽ tự đến, cái jì của mình thì sẽ là của mình….
Ngốc vào ĐH, lớp đã ít con gái lại chẳng nhiều em xinh. Ngốc nghĩ, năm nay lại " vườn khống nhà trống rồi", thế là chàng vô tư học.
Rồi một hôm đang đi xe buýt về thì Ngốc thấy một em mặt lạnh lùng, ít nói, ko xinh lắm nhưng quen quen, hình như là học cùng lớp . Nhỏ đó đang xuống xe thì xe buýt phanh gấp, áo nhỏ mắc vô thanh sắt thế là rách mất 1 miếng ở lưng( lưng trắng thế).Trong lúc nhỏ đang đứng dưới bến không biết làm cách nào thì nó liền nhẩy xuống xe, chạy lại chỗ nhỏ. Nó cởi phăng áo sơ mi khoác vào cho nhỏ đó. Nhận ra là bạn cùng lớp nhưng lúc đầu em ấy vẫn từ chối ( ko biết là thật hay giả vờ ), sau hắn cương quyết quá, mà em cũng ngượng vì áo rách nên đã khoác áo của hắn về. Thế là hôm đó Ngốc đi về nhà với chiếc áo ba lỗ mặt trên người. Không biết có bao nhiêu người nhìn nó mà cười….Ha ha ha….
Không hiểu đó có phải là số phận không, từ đó Chàng và nàng nói chuyện nhiều hơn, thân nhau hơn. Chàng nhận được nhiều sự quan tâm tù nhỏ hơn, và nhỏ cũng vậy. Cách xưng hô cũng thay đổi , thân mật hơn, từ "ấy tớ" chuyển thành "anh em" . Dần dần mọi người nghĩ 2 người có vấn đề jì rồi. Nhưng Ngốc cho rằng đó là bình thường, ko có jì là khác là khi người # quan tâm đến mình thì mình phải quan tâm lại , thế thôi.
Ngày qua ngày, tình cảm của họ vẫn vậy, Ngốc cũng không cảm thấy đó có phải là tình cảm # tình bạn không nữa… Thời gian trôi qua, cũng sắp đến ngày họ phải chia tay nhau. Mấy thằng bạn của nó hỏi nó có thích nhỏ đó không thì nói đi, sắp chia tay nhau rồi. Con gái mà thích ai nó cũng ngại nói ra trước lắm…
Chàng cũng không biết mình có thích nhỏ đó không nữa. Lòng nó rối bời những suy nghĩ. Nó nghĩ đến tình yêu, thứ tình cảm lạ lẫm với nó. Nó nghĩ đến những chuyện xung quanh tình yêu mà nó đã được xem trên báo, trên phim. Yêu vào thì có học được không nhỉ ? Yêu thì lại phải có trách nhiêm với một ai đó ư ? Yêu thì có tốn kém không nhỉ ? mà nhà nó cũng chẳng giàu gì, bây giờ thì làm jì có thứ tình yêu trong sáng, thứ tình yêu phi vật chất….
Ngốc nghĩ nhỏ đó có đúng tiêu chuẩn người yêu mà ngày xưa nó với thằng bạn thân đã dặt ra không nhỉ ? Hay hình ảnh ai đó vẫn còn đọng lại trong kí ức của nó làm nó không dễ chấp nhận ai # ? Phải chăng sự tự ti về hoàn cảnh , về chính nó đã làm nó không dám vượt qua cái ranh giới để đến với một sự khác biệt lớn trong cuộc đời của nó. Ngốc cũng chẳng hiểu nữa..
Thế là ngày chia tay trôi qua với sự im lặng từ hai phía. Ngốc không dám nói lên điều jì…Có thể nó không dám mạo hiểm, nó không thích " một là của nhau hoặc là không là jì ".
Tối hôm đó trở về, Ngốc thấy buồn thế ! Chắc là do phải chia tay bạn bè cũng nên.. Nhưng sao Ngốc lại bắt đầu nghĩ về nhỏ đó nhỉ ? Nó nghĩ về những câu nói, những cử chỉ của nhỏ với nó mà ngày thường nó cho là bình thường , chẳng bao giờ khiến nó suy nghĩ. Ôi ánh mắt ,nụ cười ấy sao làm Ngốc xao xuyến thế ! Hay Ngốc đã yêu….
Bây giờ Ngốc nghĩ giá như hôm đó mình dũng cảm hơn, đừng để những suy nghĩ tầm thường dập tắt 1 tình yêu chớm nở, thì giờ đây nó đâu có ngồi buồn thế này. Ngồi một mình Ngốc chỉ biết nghĩ …Giá như.....Giá như…
Bạn ơi, tình yêu đôi khi nó không dễ nhận ra, nó xuất hiện ngay trong những cái bình dị nhất, những cái khi mất đi bạn mới thấy nó đáng quí đến nhường nào…Hãy trân trọng những jì mình đang có, đừng để phải nói câu : "Giá như…"
" Đừng quay lưng với tình yêu khi nó đang ở trước mắt bạn.Nếu như thế, một ngày nào đó bạn sẽ phải hối tiếc vì tình yêu vỗ cánh bay đi"
"Đừng lo lắng con tim sẽ đưa ta đến đến đâu vì con tim tự biết tìm đường của nó"
"Bạn dừng nhào nặn người bạn yêu theo khuôn mẫu của bạn. Nếu không, bạn chỉ yêu chính hình bóng của mình phản chiếu nơi họ "
To be Continues.....:qt34: